IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpShop

Share | .
 

 ( Thiên Yết - Song Ngư) Từ bỏ để bắt đầu.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lynkmieu99
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 18
Birthday : 05/11/1999
Join date : 13/04/2014
Bài gửiTiêu đề: ( Thiên Yết - Song Ngư) Từ bỏ để bắt đầu.   Sun Aug 03, 2014 10:43 pm

Topic: [Thiên Yết-Song Ngư] Từ bỏ để bắt đầu.

Tác giả: lynk

Note: truyện này Yết độc thoại nội tâm nhiều!!
****


-Chúng ta chia tay đi.

-Tại sao?

-Chia tay, nhé?

-Anh… yêu người khác sao?

-Ừ.

-Được thôi.

-Cám ơn em.

Anh cười, quay lưng bỏ đi.

Còn Thiên Yết chỉ đứng nhìn bóng lưng Song Tử hòa lẫn vào đêm tối.

Ánh đèn đường quá yếu ớt chăng? Mắt cô như đang nhòa đi.

Cám ơn em? Anh cám ơn cô vì cái gì chứ? Cám ơn vì đã buông tha anh ư? Cám ơn vì đã không giữ anh ở lại?

Thiên Yết rất muốn cười, nhưng khóe môi vừa nhếch lên thì nước mắt đã chảy xuống. Đoạn đường phía trước, mờ dần trong mắt cô.

Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa, cho đến hôm nay, cô vẫn ngỡ đêm ấy chỉ là một giấc mơ, hoặc chỉ là một trò đùa ác ý của Song Tử. Sau hôm nay, mọi thứ sẽ trở lại như cũ, anh vẫn sẽ ở bên cô, cùng cô đi dạo phố, cùng đi chợ đêm, cùng ngắm nhìn pháo bông từ lúc nở rộ cho đến lúc lụi tàn. Thiên Yết cứ chờ đợi, cứ ôm ấp niềm hi vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ quay lại.

Nhưng tên anh nằm ở cuối danh sách những cuộc gọi đến đã nói cho cô biết, đó không phải là một giấc mơ.

Cô không thể tự lừa dối mình thêm nữa.

Anh đã xa tôi thật rồi.

Thiên Yết nghe có tiếng vật gì đó đang vỡ vụn, lồng ngực cô đau nhói.

Yết ngước nhìn lên bầu trời lấp lánh những vì sao, thời khắc giao thừa đã đến, từng chùm pháo bông thi nhau tỏa sáng cả một góc trời.

Thì ra, câu chuyện của cô và anh cũng giống như pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, thật đẹp, thật rực rỡ, nhưng rồi khoảnh khắc ấy cũng sẽ mau chóng qua đi, chỉ còn lại màu đen của màn đêm tĩnh mịch.

Đêm nay cũng giống như cái đêm mà lần đầu Yết gặp Song Tử, rạng rỡ như nụ cười của hai người lúc đó. Mới đây thôi, mà đã một năm trôi qua rồi, vậy mà cô cứ ngỡ chỉ mới ngày hôm qua. Pháo bông của hôm qua thật đẹp, thật chói lóa. Pháo bông của hôm nay cũng rất đẹp, nhưng lại có chút gì đó cô đơn. Có lẽ bởi vì anh không còn bên Yết nữa rồi.

Thiên Yết vào nhà, khóa chặt của lại, không bật đèn.

Cô muốn đêm nay phải khóc thật đã, thật to, không sợ hàng xóm nghe thấy, bởi vì ngoài kia đang rất náo nhiệt.

Khóc một lần này nữa thôi, nhớ một lần này nữa thôi, ngày mai Song Tử sẽ mãi mãi bước ra khỏi trái tim cô, bước ra khỏi cuộc đời của cô. Ngày mai, Yết sẽ trở lại cuộc sống của mình trước đây, trước khi cô gặp anh. Trước đây không có Song Tử, bây giờ không có Song Tử, sau này đoạn đường cô đi cũng không cần có anh kề bên nữa. Trước đây Yết sống như thế nào, bây giờ lại trở về với cuộc sống như thế ấy, không có gì là khó cả. Mặc dù lúc đầu sẽ rất trống vắng, nhưng rồi cũng sẽ quen. Cũng giống như khi mẹ cô không còn thường xuyên ở nhà như lúc trước, Yết cũng đã rất lo sợ mẹ bỏ cô mà đi. Đến lúc mẹ cô thực sự ra đi, Yết lại thấy thì ra cũng chẳng có gì. Bởi vì khoảng thời gian mẹ vắng nhà, cô đã quen dần với sự cô đơn cho nên, khi họ hàng đến sống cùng cô, Yết cảm thấy rất khó chịu, rất không quen với cảm giác có nhiều người trong nhà, cô trở nên cáu kỉnh và xa cách.

Dần dần, họ hàng cũng bỏ rơi Yết. Từng người, từng người một bước ra khỏi thế giới của cô. Ba, mẹ, họ hàng, tất cả đều rời bỏ cô. Yết nghĩ, có lẽ thế giới của cô rất nhỏ bé, nhỏ bé đến nổi chỉ đủ chỗ cho một mình Yế . Cho đến khi Song Tử xuất hiện, cô đã nghĩ thì ra thế giới này vẫn đủ chỗ cho hai người.

Nhưng thật ra không phải vậy.

Đến cuối cùng, đến lúc Yết tưởng như mình có thể thoát khỏi thế giới ấy, có thể mở lòng hơn với mọi người, thì Song Tử lại bỏ cô mà đi. Thế là, Yết lại quay về thế giới nhỏ bé ấy, thế giới của riêng cô. Sẽ không còn ai bước vào đây nữa, không còn ai làm phiền Yết, từ nay cô sẽ chỉ sống cho riêng bản thân cô thôi. Yết sẽ không trao tình cảm cho bất cứ ai nữa, như thế cô sẽ không phải đau lòng, không bị tổn thương một lần nữa. Từ giờ, trên thế giới này chỉ còn lại một mình Yết thôi. Không còn bất cứ ai khác. Cô đơn một mình. Đêm đó, cô khóc quên cả thời gian, quên cả pháo bông đang nở rộ, và quên cả thế giới rộng lớn ngoài kia.

Bầu trời trong xanh, như thói quen tôi tản bộ trong công viên sau giờ làm, quên hết mệt mỏi của một ngày bận rộn. Không biết đã bao lâu kể từ cái đêm Yết quyết định quên đi Song Tử, mọi thứ đã trở nên bình thường như trước. Dù chỉ là những ngày lặp lại nhàm chán, nhưng c hài lòng với cuộc sống hiện tại, không có tiếng cười nhưng cũng không có nước mắt.

Chỉ có điều một góc nào đó trong tim Yết vẫn không ngừng nhớ đến anh. Dường như càng cố quên thì kí ức ùa về càng nhiều. Cô lắc mạnh đầu, cố gắng không suy nghĩ nữa. Đi qua bờ hồ trong công viên, Yết bất giác ngẩng đầu nhìn lên. Dưới tán cây rợp bóng mát, có một chàng trai đang đứng. Ngày nào đi qua đây, cô cũng thấy cậu ta đứng ở đó, giống như một người vô công rỗi việc, cũng giống như một kẻ cô đơn ngốc nghếch. Không hiểu có cái gì đó thôi thúc, Yết rất muốn bắt chuyện với cậu ta.

-Tại sao ngày nào cậu cũng đứng ở đây như vậy?

Cô đứng kế bên cậu ta, miệng nói nhưng ánh mắt lại hướng về phía bờ hồ, giống như đang nói với chính bản thân mình.

-Vậy tại sao ngày nào cậu cũng đi ngang qua đây thế?

Cậu ta dường như cũng không nhìn cô, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Câu hỏi của cậu ta làm Yết cảm thấy chột dạ.

Cô cũng nhiều lần tự hỏi, cô tản bộ ở đây là để quên đi mệt mỏi, hay là chỉ vì không muốn về nhà để rồi lại nghĩ đến anh, nghĩ đến những kỉ niệm của hai người?

-Tôi đang chờ một người.

Yết trả lời trong vô thức, có lẽ đó cũng chính là câu trả lời từ tận sâu đáy lòng mà bấy lâu nay cô vẫn tìm kiếm.

Thì ra lâu như vậy rồi, cô vẫn còn nhớ anh nhiều đến thế.

Yết lang thang ở nơi này, cũng là mong có một ngày nào đấy sẽ tìm thấy bóng hình anh lướt qua trước mắt.

Khi ấy cô sẽ tự nói với chính bản thân mình, Song Tử vẫn còn nhớ đến mình, vẫn còn nhớ đến cái nơi mà hai người đã cùng nhau ngắm pháo bông, cùng nhau nắm tay đi giữa trời sao lấp lánh. Dù là tự lừa dối mình cũng được, Yết chỉ muốn biết rằng anh vẫn còn yêu cô, vẫn còn nhớ đến cô. Nhưng đến giờ anh vẫn chưa xuất hiện. Thời gian lâu đến nỗi, Yết đã quên đi mục đích của mình. Bây giờ chỉ vì câu nói của một người xa lạ, lại làm cô nhớ đến nó, nhớ đến những kỉ niệm trước đây của anh và cô. Dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, Yết khóc mà cũng không biết tại sao.

-Tôi cũng đang chờ một người, dù cô ấy có thể sẽ không bao giờ quay lại.

Yết như nghe được tiếng nói nhẹ nhàng của người cạnh, bất giác quay đầu nhìn sang.

Khoảnh khắc cô nhìn vào đôi mắt ấy, bức tường vô hình giữa cậu ta và thế giới của cô như sụp đổ. Ánh mắt ấy rất giống với ánh mắt của Yết trước đây. Cô độc, xa cách.

Cô như tìm thấy chính mình trong cậu ta, sự cô đơn không giải bày được với ai. Cậu ta và cô rất giống nhau, đều chờ đợi một người không bao giờ quay lại.

-Vậy tại sao cậu vẫn chờ?

Yết hỏi cậu ta, và cũng tự hỏi chính mình. Cậu ta chợt quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt cô.

-Tôi cũng nghĩ đã đến lúc phải từ bỏ…

-Từ bỏ?

-Phải rồi, tôi cụp mắt, cũng đã đến lúc phải quên đi. -… Bởi vì cô ấy đang ở ngay trước mắt tôi rồi..

Yết sững người, nhìn cậu ta bằng ánh mắt khó hiểu.

-Cậu biết không, tôi đã đứng đây rất lâu rồi. Từ cái đêm giao thừa hôm ấy, lúc cậu cùng bạn trai ngắm pháo bông ở nơi này, tôi đã luôn hướng mắt về phía cậu.

Yết nghe đến đầu óc mụ mị.

Cậu ta đã đứng ở đây lâu vậy rồi sao? Tại sao cô chưa bao giờ để ý?

-Tôi đã quan sát cậu từ ngày hôm đó, nụ cười của cậu, cử chỉ dịu dàng, đáng yêu của cậu, tất cả đều dành cho anh ta. Tôi mong muốn rằng một ngày nào đó ánh mắt cậu cũng hướng vê phía tôi, nhưng tôi nhận ra rằng ngay cả sự tồn tại của tôi cậu cũng không hề hay biết. Cho đến khi tôi sắp từ bỏ thì tôi lại cảm nhận được cậu đang nhìn tôi. Đến ngày hôm nay, cuối cùng cậu cũng đã để ý đến tôi.

Yết bị ánh mắt của cậu ta làm cho cả người bủn rủn, dường như ngay cả đứng cũng không vững. Thì ra ở phía sau, luôn có người dõi theo cô, luôn có người khắc ghi những cử chỉ ngốc nghếch của cô từng tí một. Tại sao bấy lâu nay cô không nhận ra?

-Tôi biết có thể cậu chưa quên được anh ta, nhưng tất cả đã là quá khứ rồi.

Cậu ta bất giác nắm lấy tay Yết sự ấm áp ấy như làm lớp băng phủ trên trái tim cô tan chảy.

-Hãy để tôi trở thành tương lai của cậu.

Câu nói ấy, là câu nói khiến Yết cảm động nhất, như đánh thức cô khỏi cơn mộng mị bấy lâu.

Thì ra vẫn có người luôn dõi theo co, luôn chờ đợi cô, vậy mà cô chỉ biết ôm khư khư lấy cái quá khứ ấy, vẫn cứ cố chấp nhớ đến con người đã phản bội mình, để rồi thu mình vào trong vỏ ốc nhỏ bé. Vậy nên chưa bao giờ nhận ra có một người luôn đứng ngay phía sau chờ đợi một ngày cô quay đầu nhìn lại. Chưa bao giờ nhận ra hạnh phúc lại gần đến như thế. Yết ngước nhìn người đứng trước mặt cô, người mà đối với cô vô cùng xa lạ còn đối với cậu ta Yết giống như là cả thế giới.

Cô bất giác bật cười. Không hiểu tại sao Yết có thể cười rạng rỡ như thế? Là vì gương mặt ửng hồng rất đáng yêu của cậu ta, là vì cô biết rằng bấy lâu nay vẫn có người luôn chờ đợi cô, hay là vì cậu ta đã nắm lấy tay cô, lôi cô ra khỏi thế giới chỉ toàn là băng tuyết? Cũng có thể là vì chính bản thân mình cảm thấy hạnh phúc khi trên thế giới vẫn còn có người nắm lấy tay Yết, nói với Yết rằng người ấy đã đợi cô rất lâu rồi.

-Cám ơn cậu.

Cám ơn cậu vì đã cho cô biết, cô vẫn còn có tương lai tươi đẹp trước mắt, vẫn có người chịu nắm lấy tay cô, vẫn có người bước đến bên cạnh giúp cô nhận ra rằng, quá khứ không phải là tất cả. Nhưng rồi Yết lại băn khoăn, liệu cậu ta có làm tổn thương cô không? Liệu rằng có phải cậu ta cũng đang lừa dối Yết? Cô cũng không muốn để ý nữa, cô đã cố gắng mạnh mẽ quá lâu rồi. Yết không muốn phải cô đơn trong thế giới của riêng mình nữa. Cho cậu ta một cơ hội, cũng là cho cô một cơ hội.

-Nhưng tôi nói trước, cậu đã nắm lấy tay tôi rồi là không được buông ra đâu đấy!

Cậu ta ngước mắt nhìn Yết, nụ cười như ánh dương rạng rỡ, mạnh mẽ gật đầu. Nụ cười ấy xóa đi mọi nỗi sợ hãi, hoài nghi trong lòng cô. Có lẽ cậu ta thật sự rất rất hạnh phúc, niềm hạnh phúc như lây sang cả Yết khiến cô cũng cười đến tít mắt.

Hoàng hôn hôm ấy, chứa chan sắc hồng rực rỡ.

Thế giới của Yết, cũng tràn ngập màu hồng của niềm hạnh phúc.

Cô đưa mắt nhìn sang người đang đứng cạnh mình, loáng thoáng nhìn thấy trên ngực áo một thẻ tên nhỏ, trên đó ghi "Name: Song Ngư"...

Thiên Yết Song Ngư... có vẻ nghe hay hơn Thiên Yết Song Tử nhỉ!! Và Yết đã tự nhủ thầm như vậy đấy!

The end.
Xem lý lịch thành viên  
leo999
Học sinh nhà Lửa
Giới tính : Nữ
Zodiac : Leo
Tổng số bài gửi : 84
Birthday : 01/08/1999
Join date : 01/01/2014
Bài gửiTiêu đề: Re: ( Thiên Yết - Song Ngư) Từ bỏ để bắt đầu.   Mon Aug 04, 2014 3:52 pm

diễn biến của câu truyện và tâm lý nhân vật nữ thật.........kỳ lạ

Chữ ký của leo999


Leo999 thân thiện dễ gần vui tính đáng yêu là tui nè!!! 1 
Tài Sản của leo999

Xem lý lịch thành viên  
Bướm Đêm
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 19
Birthday : 03/11/1998
Join date : 09/06/2014
Bài gửiTiêu đề: Re: ( Thiên Yết - Song Ngư) Từ bỏ để bắt đầu.   Mon Aug 04, 2014 7:48 pm

Wa~ Hay quá!  Lâu lắm rùi mới tìm được truyện TY nữ đọc! Cảm ơn bạn nhiều!  :d  :d  :d 

Chữ ký của Bướm Đêm


oOoYuri BarbieoOoScorpio Princess
oOoVicky JungoOoScorpio Princess
oOoButterflyoOoScorpio Princess
oOoRuby KimoOoScorpio Princess
Tài Sản của Bướm Đêm

Xem lý lịch thành viên  
Sponsored content
Bài gửiTiêu đề: Re: ( Thiên Yết - Song Ngư) Từ bỏ để bắt đầu.   Today at 1:37 am

 
 

( Thiên Yết - Song Ngư) Từ bỏ để bắt đầu.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» Chảo có gắn môtơ của "thiên hạ"
» [Giúp đỡ] DVB-T2 ở Tp.Vinh - Nghệ An
» [Tin Game] Thiên Hạ 3D Mobile - Trailer Game
» Hướng dẫn cách xoay chảo dành cho newbie
» cach thu wireless rồi share ra mạng lan
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Truyện 12 chòm sao :: Lớp học văn :: Gian truyện 12 chòm sao :: Gian truyện tình cảm, tâm lý :: Truyện ngắn-