IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpShop

Share | .
 

 sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Sun Nov 15, 2015 11:16 pm

Chương II:
Bóng tối, bóng tối, xung quanh chỉ toàn một màu đen đậm, không thấy đường, ảo ảnh cũng không, Băng chỉ nghe bên tai tiếng gì đó thê lương như cầu cứu...”cứu...cứu...cứu tôi...”_trước mắt cô lại xuất hiện cái cảnh mờ nhạc của một cô gái quỳ bệt xuống đất, cơ thể với trang phục cũ rách rưới còn loang lỗ vết máu bị đánh đập, đưa ánh mắt nhìn cô, môi mấp máy như nói gì đó
 _cô..._Băng tiến tới hỏi, nhưng chưa kịp nói hết câu, bóng tối một lần nữa nuốt chửng cô vào lòng chúng..........
Cảm giác bị bỏng rát trên da, đầu đau nhức, tứ chi tơ rân rân, cơn đau bất kéo lên dây thần kinh như vết thương bị rách, bất giác đưa tay lên xoa nhẹ đầu, ánh mặt trời chiếu rọi làm lóa mắt, mắt định mở lại bị ánh sáng mạnh chiếu vào chung thủy nhắm nghiền mắt lại, rồi cố từ từ mở ra lần nữa.... “Nơi này....ánh mặt trời sao? cô không phải nhảy xuống vực chết rồi sao...?là cái gì cô còn ở nơi này, còn Khải...Khải cậu ấy đâu rồi, cậu ta không phải cũng nhảy xuống với mình sao?chuyện gì đang xảy ra thế này...”. Đưa mắt nhìn quanh lần nữa, nơi cô ở có hơi đặc biệt nha...nơi này là...bãi tha ma (I.I). Đúng như thế, tuy có phần sơ xác, vắng vẻ nhưng cái cách “trang trí” ở đây chắc chắng chỉ có “một không hai”,....ai..._thở hắc một tiếng, cô đang ở đâu thế này, rạp chiếu phim hay chỗ quay phim? Lồn cồn bò dậy,...ánh mắt liếc xuống bàn tay nhỏ thô gày gò, xanh xao... “đây không phải là...là tay cô...hình dáng này... cơ thể này... KHÔNG PHẢI CÔ”
 _khoang đã... nhớ đi...nhớ lại đi!!_tự gõ mạnh vào đầu ong ong
Một cái gì đó như đánh tỉnh cô kéo theo đó là những kí ức của thân xác hiện tại cô đang ở (chạng vạng: từ nay mình sẽ đổi cách xưng hô cùng những từ ngữ cho giống tính cổ trang hơn...cảm ơn :D ). Nơi nay...nơi này là Hoàng Kim quốc, hoàn toàn không có trong lịch sử của bất kì nước nào trên địa cầu. Nó được xem như một đất nước cổ đại phong kiến, đất nước này được trấn giữ bởi ba thành thuộc ba dòng họ lớn: Bạch-Nguyệt-Sở. Ở lục địa này khác địa cầu ở con người họ sự dụng khí chất gọi là huyễn lực để phân biệt giai cấp, tu luyện bằng cách hút tinh hoa đất trời hoặc do thiên phú sẳn có, còn lại đa phần là tự luyện tập đạt được. Cư dân ở đây có nhiều chủng loại như tiên tử, yêu tinh, quái thú,...(trừ các loại thuộc khoa học viễn tưởng thôi).
Dược sư ở đây rất hiếm, không phải vì khống có người tu luyện mà nơi này chú tâm vào luyện võ hơn; dược sư được chia làm nhiều cấp: dược sĩ,dược sĩ cấp 2, dược sĩ cấp 3, dược sư, dược sư trung cấp, dược sư cao cấp
Kiếm sĩ: kiếm sĩ, kiếm sĩ trung cấp, kiếm sư, kiếm sư trung cấp, kiếm sĩ cao cấp, kiếm thần, kiếm thánh.
Cùng với huyễn lực cũng chính là sinh khí của các loại tập luyện, máu của huyễn lực đặc trưng để phân biệt về sức mạnh của con người: vàng, lục, lam, đỏ, chàm. Ngoài ra còn các màu khác ít được thấy:trắng, tím, đen, xám. Đi đôi với các màu là những loại tụ khí: kim, mộc,thủy, hỏa, thổ; các loại đặc biệt: hỗn hợp, lôi, hắc, điện.
Còn nữa, cư dân ở đây sử dụng “nắm đấm” để phân biệt giai cấp, nơi này cũng là loại xã hội phong kiến đương thời “trọng nam khinh nữ” và nạn phân biệt giai cấp nặng nè. Vương quốc hiện nay xem như thái bình, thường là chiến tranh xảy ra ở biên giới xem như là thú vui để giải tỏa tính “khát máu” của các nước lân cận,  trong thành cư dân vẫn sống vui vẻ, giàu sang nữa là đằng khác...
 _Ừm...cũng tạm ổn rồi_ Băng gật đầu khi trong dòng kí ức thân phận của thân phận này không tệ, cô là tiểu thư trong phủ tể tướng gia tộc họ Nguyện tên Nguyện Hoa Tuyết, là con của vợ cả, vì sinh sau nên trước nàng còn có rất nhiều đại ca, đại tỷ, một số trong đó nàng không nhớ hết chỉ vài người như đại ca cùng mẹ của nàng Nguyệt Phong, Nhị ca cùng tam ca Nguyệt Tịch-Nguyệt Ngâm; hai đứa con của mẹ hai: Nguyệt Thư Thư cùng muội muội cùng tuổi với nàng Nguyệt Song Song. Vì sau bị bệnh vợ cả mất, để lại nàng chỉ mới 3 tháng lớn lên trong cô đơn, người cha nàng lại vùi đầu vào công việc, để mặt 6 đứa con do nhị phu nhân “giải quyết”, 5 đứa con lớn lên trong sự chăm sóc của gia đình cùng thiên phú cao, chỉ có nàng khi sinh ra bị tắt nghẹn tất cả các kinh mạch tu luyện trở thành phế vật lục địa, nhiêu đó vẫn chưa đủ từ nhỏ khi sinh ra nang mang một cái bếch đỏ trên khuôn mặt phải khiến khuôn mặt vô cùng xấu xí như thế cái tên đệ nhất xấu nữ lại được sướng lên với nang. Do tính tình sợ gió, tránh nắng của nàng nên ngày ngày nàng không những bị các tỷ, muội ghét bỏ, bắt nạt, mỗi ngày bị hành hạ sức khỏe nàng không tốt nay lại bị hành hạ nên nàng mất đi sinh mạng. Sau khi nàng chết mẹ kế không thương xót còn sai người vứt xác vào bãi tha ma cho thú dữ ăn...

 (hết chương 2)

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Wed Mar 09, 2016 7:37 pm

Chương III:
 _Vứt đi không thương tiếc..._vừa nghĩ đến đây Băng Băng có cảm giác cơ thể này như run lên từng đợt, có lẽ vì quá đau đớn hay hụt hẫn của linh hồn còn vươn lại trên thân xác, có lẽ cái cảm giác này quá đậm đi
Băng đứng lên phủi bụi đất trên thân thể gầy gò, nhìn sắc trời đang dần về đêm, trước tiên nàng phải tìm đường về phủ, có lẽ đêm nay sẽ ở trong rừng, nàng nên tìm nguồn nước thuận tiện hơn...............................................Rảo bước trên con đường đất, thân thể này quá yếu đuối không bằng nàng ở thế giới hiện đại vì thế có cố gắng bao nhiêu cũng không thể nhanh hơn được, nơi này khá hoang sơ nhưng được cái không khí trong lành, bước chân vì thế cũng thư thả hơn, ở nơi này không còn công việc ngập đầu như ở địa cầu, hòa nhập vào thiên nhiên xem ra cũng rất vui. Đi được một đoạn, tiếng suối chảy róc rách vang bên tai, gần đó có một con suối chắn ngang bên hướng Tây không xa chỗ nàng cho lắm. Vội len qua bụi cây, nhìn dòng nước ngà vàng theo bầu trời chiều, đưa bàn tay gầy gò xuống làn nước mát, mút một ngụm nhỏ rửa sạch đất cát trên mặt cùng vết thương, làn nước mát lướt qua da thịt khiến cơ thể cảm thấy khoang khoái hơn, tiếp đến lại mút thêm vài ba ngụm nữa uống ừng ực đến khi giải tỏ được cơn khát mới thôi. Một khắc nhìn xuống sông, bóng dáng nhỏ bé, xanh xao kia hiên lên dưới bóng nước, tuy qua gầy quá ốm lại không thể che được nét đẹp khó thấy ở một cô bé mới lên 10 (ông thiên chơi ác đẩy nàng từ nữ oa 25 tuổi xuống còn oa nhi 10 tuổi T~T ); khuôn mặt tròn trỉnh, làn da vàng vọt, đôi mắt to xanh như ngọc biển, chiếc mũi nhỏ hơi ửng đỏ như ai chọc vào, lông mi dài đen rậm, cùng với đôi mày “sơn xuân”, đôi hoa đào hơi cong có cười như không, mái tóc lơ sơ hồng phấn dài bị buột cao trên đầu, mượt mà như mây gió.. “qua yêu nghiệt”
 _ Nguyệt Hoa Tuyết là thất tiểu thư của Nguyệt tể tướng, nói quan hệ gì với nàng hay kiếp trước của nàng làm sao nàng lại xuyên không được?_ đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ bé, nó không xấu xí mà là rất xinh đẹp là đằng khác, từ lúc tỉnh giấc nàng cảm nhận được cơ thể luôn có nguồn khí tức muốn thoát ra nhưng lại nghĩ do vết thương để lại di chứng, nếu giờ suy xét kỷ nó như nguồn huyễn lực mà người người trên lục địa này sử dụng, “tiểu thư” họ Nguyệt này còn có bao nhiêu bí mật không biết đây..Này còn biết cả thuật dịch dung..._Ai...vì cái gì nàng ta lại che dấu đi tài năng thiên phú trời cho nay chứ. Nếu như ông trời đã cho cô tài phú cô không biết trọng dụng vậy để Băng...à không Nguyệt Hoa Tuyết ta đây thay cô đổi vận_ nếu nói ở lục địa này thứ gì cũng có thì nó chỉ thiếu kí ức tương lai của thế kỷ 23 của nàng thôi, nếu như lần này sống lại thì hay chờ xem nàng đảo ngược cái đại lục này ra sao.
 “SOẠT.....SOẠT”_ một tiếng động từ bụi cây bên kia sông phát ra, Tuyết nhanh trí nhảy lên cành cây gần đó, rồi xé một mảnh vải che lên mặt, lúc này nàng mới xuyên qua kí ức của thân thể này chưa hoàn toàn là của nàng trong lúc chưa biết địch hay thù giữ an toàn là trên hết “nếu đã sống lại thì hảo hảo bảo vệ thân thể này đi”, đưa mắt quan sát thận trọng nhìn bụi cây.
 _ Công tử...người..._từ trong lùm cây dần xuất hiện ba nam tử, trên người còn mang theo không ít vết máu loang lỗ, nhìn cách xưng hô Tuyết đoán họ mới từ “đâu đó” trở về , lưỡi kiếm trên tay còn ba người còn những vệt máu đỏ, có vài giọt không an phận rơi xuống đất.
 Tuyết nhìn thế cũng lười phản ứng, thả lỏng hơn ngồi trên cây nhìn về họ. Hai nam tử đỡ một người họ gọi ‘công tử’ ngồi lại bên sông.
 _Công tử..._người áo xám muốn nói gì đó thì bị nam tử đó đưa tay ngăn lại_ ta không sao, A Khiên đi lo thức ăn đi, A Dao tìm một ít củi tối nay sẽ rất lạnh. Nếu ‘người đó’ muốn thì đêm nay sẽ ở lại đây, có thể mời ‘họ’ ra ăn cùng.
 _...._hai người còn lại được phân phó đưa mắt liếc nhau rồi cùng rời đi
 Tuyết ngồi trên cây không biểu tình, tìm một chỗ nào đó êm êm nằm xuống trên những tán lá xum xuê, từ nhỏ nàng không có thói quen đi lo chuyện bao đồng, theo cách nói ‘công tử’ kia đã biết sự hiện thị của nàng, lời nói lại có tính dè dặt như thế, xem như hắn có quá nhiều kẻ thù đi; nàng không rảnh đi gây sự với người ta vô duyên, vô cớ nên giờ nàng ngủ đi mệt rồi, một phần họ không nhìn nàng bằng ánh mắt đó nữa a....................
 “Kengggggggggg”_tiếng đao kiếm từ đâu đó vang lên, quá ồn ào phá hỏng giấc mộng đẹp của nàng (chạng vạng: tỷ, không phải lo cho Khải ca sao *.* ), liếc mắt bờ sông bên kia, đao kiếm đụng độ liên hồi, hình như là....20 hắc y nhân đang tấn công nhóm ‘công tử’ kia, nói đúng hơn là muốn lấy mạng đao kiếm càng nhắm điểm yếu lao tới không sai soát chỉ có điều đối phương có né được hay không a. Trời đã nhả nhem về ban đêm, trăng cũng đã lên cao, nhìn tình thế này nàng lại liên tưởng đến mấy bộ phim kiếm hiệp trên truyền hình a~, chỉ thiếu mỗi túi bắp ran để ăn thôi. Hai canh trôi qua, trời bắt đầu về khuya, trăng lên đến giữa trời, trận chiến không chịu kết thúc, buồn chán Tuyết che miệng ngáp dài: “sao lại dai dữ vậy?”, bụng đói cồn cào, nhìn ba người máu me đầy mình, hình như hắc y nhân ngày một tăng lên thì phải, nhìn ‘công tử’ kia thêm vài vết thương loang lỗ, nhưng nó lại không kích động nàng bằng mùi thịt nướng bay thẳng vào mũi trên bếp than vàng rượm kia, tình trạng này lười thì lười thật nhưng thôi bỏ đi vì mình đi (xem như là thế)....
 _Công Tử...._A Khiên thấy mũi kiếm sắc nhọn cắt gió đâm thẳng vào chủ nhân vội kéo hắn về phía sau, dùng kiếm đỡ lấy. Hôm nay vì hắn mà công tử mới ra ngoài mà gặp sự tình này, hắn đáng chết
 _A Khiên..._ ‘công tử’ nhìn về nô tài vỗ vai đỡ tiếp kiếm hắc y nhân tiến tới_có chết thì chết, dù sao nó không phải mình người có lỗi.
 _công tử_A Dao cùng A Khiên rươm rướm nước mắt siết chặt đao_nô tài ngu dốt_tình thế bây giờ thật sự rất nguy cấp bọn họ dường như đã kiệt sức, trên người còn vết thương nặng nhất lại là cong tử của bọn họ...

 Tình huống, giờ phút sinh tử, một bóng trắng lướt qua rất nhanh như một làn gió sau đó là 3 tên hắc y nhân bị đông cứng và gã ra mặt đất...chết. Mấy tên còn lại cũng thẩn thề nhìn cái bóng trắng kia chỉ là một tiểu tử lên 10 như không tin vào mắt mình, họ trợn tròn mắt nhìn nàng 

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Wed Mar 09, 2016 7:38 pm

CHƯƠNG IV:
 Trời một tối, ban đêm trong rừng thật êm đẹp, tiếng của vài con thú hoạt động về đêm kêu vang thật náo nhiệt. Bầu trời đêm những ngôi sao lập lòe chiếu rọi, gió khẽ lay, lạnh thật gió trong rừng thật lạnh. Hoa Tuyết ngồi trên hòn đá đưa mắt nhìn về hướng bóng tối bao trùm.
 _Cô nương_A Khiên ngồi bên bếp lửa, cho thêm củi vào lửa, khi hắc y nhân rút lui hắn mới biết nàng là nử tử, không ngờ nàng ta dám giữ tâm trạng bình tỉnh đến thế đấu khẩu với bọn cầm đầu đám người kia
 Dời ánh mắt sang nhìn người phía sau. Rời người khỏi chỗ ngồi sang bên gần bếp lửa, chăm chăm nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa bên kia, chỉ có khi ngồi gần nơi này thôi con người mới cảm giác được cái lạnh và tỉnh lạnh trong rừng, lắng nghe tiếng nổ tí tách của những cây bị cháy sén, mùi thơm của thịt nương bay vào cánh mũi. Khóe miệng bất giác lại giương lên cười, lúc trước khi làm nhiệm vụ trong rừng thường phải cắm trại qua đêm để thuận lợi cho nhiệm vụ, Khải cũng đã nướng thịt đưa cho nàng, nhưng nó lại bị cháy khét đến nổi không còn chỗ ăn được, không ngờ sau đó hắn lại đi học nấu ăn chỉ vì một lí do muốn thi với nàng. Không ngờ những chuyện đó giờ nhớ lại sao thấy buồn buồn...
 _Cô nương.._A Dao đưa miếng thịt cắt gọn cho nàng, nhẹ cười như có ý đa tạ, nếu hôm nay không có nàng giúp sức không chừng ba người họ đã bỏ mạng nơi này dù sao hắn cũng nợ nàng một ân tình, ngay cả chủ nhân cũng do nàng chửa thương và cầm máu giúp..
 Nhìn miếng thịt đưa tay đón lấy, dù sao mục đích của nàng cũng đạt được ăn xong nên rời đi nhanh thôi
 _Hôm nay thật đã nợ nàng một ân tình_Bạch Thiên Di(tên của ‘công tử’) cúi người hành lễ, sau đó hai người kia cũng quỳ xuống_ thật sự....
 _Đứng lên đi, nêu các người không muốn ta tổn thọ_Tuyết liếc họ lạnh lùng cắt lời hắn_ trời đánh tránh bữa ăn.
 _Ta..._nhìn lên ánh mắt kiên định kia muốn nói gì cũng phải nuốt vào thân thể tự giác đứng dậy_đa tạ
 _...._A Khiên cùng A Dao liếc mắt về nhau, công tử của họ tuy sống có tình nghĩa nhưng tính tình cứng rắn khó ai có thể sai khiến không ngờ hôm nay chỉ với tiểu oa nhi bé hơn cả 4 tuổi vậy mà công tử....Không dám nghĩ thêm họ nhìn nàng rồi đứng lên tới gần tiếp tục cắt thịt bỏ vào miếng lá to được rửa sạch
 _thật sự thì lúc ta cùng nô tài.......
 _ta không muốn nguyên nhân các ngươi bị truy đuổi, ta chỉ vì miếng thịt trên ngọn lửa này thôi, nếu không phải lười tìm đồ ăn ta đã không tham gia vào mấy chuyện ‘chính sự’ của các người_nàng không muốn phiền phức nha, nếu như lúc đó suy nghĩ kĩ càng hơn chút, thì nàng đã tự đi tìm đồ ăn bỏ mặt ‘bộ phim’ kia tiếp tục diễn ra rồi, ai mà ngờ người cổ đại này rất trọng chữ tín a
 _như thế sao được, nàng vừa cứu bọn ta một mạng lại vừa chữa độc cho ta, ta nào thuộc dạng người qua cầu rút ván, xin hãy nói yêu cầu nếu trong khả năng của ta không thuộc về bất nhân bất nghĩa ta sẽ thực hiên.
 _...về sau sẽ tính ăn đi ta đói bụng lắm rồi, lời của ngươi ta no rồi không cần nói thêm
 _....._không còn biết nói thêm, Bạch Thiên Di lại im lặng ăn
 _Bạch Thiên Di.... ngươi thuộc dòng họ gia tộc họ Bạch?_vừa nhai miếng thịt lại nhìn về phía hắn
 _Ân đúng thế_hắn cười cười nhìn nàng_có chuyện sao?
 _nếu ngươi thuộc họ Bạch như thế ngươi là đại công tử của Bạch gia sao?
 _Ân thật sự là chuyện gì?
 _không... gì cả..._nếu như giờ nàng hỏi chưa chắc hắn đã nói chỉ cần một chút sơ hở thôi ba gia tộc cũng mất mạng, nếu hắn có nói thì cũng chẳng phải là sự thật thôi thì từ từ điều tra vậy.(chạng vạng: thật ra tỷ muốn hỏi gì vậy? )_chỉ là có ý định muốn bắt cóc người thôi mà.
 _......._ba nam tử khó hiểu nhìn con người trước mặt, chắc là chỉ nói đùa thôi.
 _nhìn kĩ các người không phải mĩ nam sao?
 _đúng thế nha, cô nương không biết đấy thôi, công tử ta trong kinh thành là mĩ nam đấy..._A Dao định nói nữa nhưng bị tiếng gắt giọng của Bạch Thiên Di thì ngừng lại, đứng dậy lo tìm chỗ ngủ
 _vậy còn cô nương, từ đâu tới_Bạch Di thấy A Dao ngậm miệng rồi mới cười tươi nhìn nàng
 _.....ta à...ta mới đào mộ dậy...._nàng không tới nổi điên đi nói sự thật cho người không thành thật, nhưng bất quá nàng lại thích tính tình của A Dao kia hơn.

 (hết chương 4)

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Thu Mar 24, 2016 6:16 pm

CHƯƠNG V:
Sáng hôm sau, Tuyết dậy rất sớm, ngắm khung cảnh mặt trời mọc ở rừng,( thực chất chỉ do thối quen, nàng không thể ngủ nướng trong buổi sáng khi con dao đang cờ trước cổ). Nhìn sang nhóm người Bạch Thiên Di, giờ thì nàng cũng không có tâm phá giấc ngủ của họ, nhìn xuống dòng nước trong vắt kia, đứng dậy rời đi
 _cô nương..._nàng định rời đi sao?
 _có duyên sẽ gặp_quay đầu cười nhẹ nhìn hắn rồi ấn gót chân biến mắt
 _....._chỉ mới gặp, không thể nhìn thấy khuôn mặt nhưng lại nhìn thấy nụ cười cùng đôi mắt như ngọc kia, có lẽ có duyên sẽ gặp...bất giác khóe miệng nhẹ cong lên một đường tuyệt mĩ
 _công tử..._lúc này hai người kia cũng thức, đưa mắt nhìn xung quanh nhưng lại thiếu một người...
 _tỉnh rồi, mau sửa soạn về thôi_Thiên Di không nói thêm phất tay, nhưng mắt vẫn hướng về phía người nào đó đã rời đi “có duyên sẽ gặp”
......................................................................................................................................................phân cách......................
Đi trên đường lớp gạch trong phủ, thật không ngờ gia tộc họ Nguyệt lại giàu có đến như vậy; nơi nào cũng là vàng là bạc, ngay cả cây cỏ, bùn đất cũng là loại quý hiếm. Đường trong phủ như mơ cung (8.8|||||), nếu ‘ thế trận’ này ở địa cầu có thể làm khu du lịch rất ăn khách nha, nơi này đi đâu cũng gặp nô tì quân lính xung quanh( chạng vạng: đây chưa phải hoàng cung mà T~T * đang trong công cuộc tìm nhân vật chính*).........Trên một cành cây cổ thụ, một bóng nha đầu lam nhạt thẩn thờ đưa mắt về phía xa, mái tóc hồng không châm cũng không buộc cứ để mặt gió thổi gọn sóng, làn da trắng thay tuyết, mịnh như bông dưới ánh nắng mặt trời nó lại càng tỏa sảng, khí tức bao trùm cơ thể khiến người nhìn ngạt thở khi nó lại không hợp với lứa tuổi oa nhi lên 10. Tuyết ngồi trên cây, tầm mắt lại phóng về cảnh quan ngoài kia, thật náo nhiệt, cư dân ở đây rất đông đúc, những bộ trang phục đủ màu sắc đủ kiểu đến cả màu tóc của họ, lời nói râm ran vui vẻ. Đã bao lâu rồi nàng chưa được nhìn thấy khung cảnh yên bình này, với ánh sáng của mặt trời? Nhìn lại bản thân mình, nàng cũng ở đây được một tháng, cơ thể tự bồi dưỡng ngày một tốt hơn không còn cái vẻ xanh xao như lúc tới đây nữa, trong thời gian qua nàng cũng đã tiếp nhận không ít kí ức của thân thể này ,có thể như nàng dần được thân thể này chấp nhận được mình, ngay cả huyễn lực cùng kiếm sĩ không học thân thể này cũng có sẵn giúp nàng hiểu. Có điều Tuyết không ngờ ‘nàng’ không phải là phế vật a~ mới 10 tuổi đã đột phá lên kiếm sĩ cao cấp, huyễn lực cũng có tất cả các hệ tu, màu chỉ mỗi là màu hồng nhẹ, nhìn nhầm sang màu trắng. Nàng là phế vật vậy mấy người trên địa cầu này là gì? Bây giờ chỉ còn là dược sư, xem như cũng tốt rồi đi, dù cho không biết luyện thành viên đan nhưng bụi phấn nàng vẫn có thể ngay cả độc dược nàng cũng làm được( chạng vạng: *chú thích* Hoa Tuyết kiếp trước trong là xác thủ, bộ mặt ngoài là tiến sĩ dược liệu nổi tiến trên thế giới, ngoài ra nàng còn biết chế độc dược cùng nhiều loại vũ khí phục vụ cho bóng đêm, nhờ đó thân thế nàng được nổi cả trong đêm lẫn ngoài sáng). Nhưng Nguyệt Hoa Tuyết này, nếu như một thiên tài như thế tại sao phải che đi, ngay cả khuôn mặt yêu nghiệt này nữa, cái đầm nước này quá sâu, bất quá nó lại gợi lên thích thú cho nàng, từ từ tìm hiểu cũng chưa muộn. Cơn gió thổi qua, khiến Tuyết rùng mình, khí hậu ở đây khác với địa cầu, ban ngày hai mặt trời thi nhau chiếu rọi, ban đêm lại có hai vầng trăng tỏa sáng, cũng chính vì thế màu tóc và mắt ở nơi này đủ màu sắc đa dạng nhất là màu đỏ và xanh hoặc vàng. Động vật ở đây lại đa dạng hơn, gọi chó không phải sư tử cũng không tóm lại bộ phận của con này đem ngắn cho con kia, lại giống lai con thì ba, loài thì bốn, Ngồi thẩn thờ trên cây, đưa tay mi tâm mình không nhìn thì thôi nhưng nhìn thì...thật ra mình đã đến đại lục nào thế này *.*
 _Thất muội, sao lại về_một giọng rất nhẹ phát ra kéo Tuyết trở về thực tại
 _...._giọng nói này có thể nhầm ai chứ, lục tỷ Nguyệt Thư Thư, chán ghét quay lại nhìn nhàn nhạt trả lời_xem ra tỷ lại không thích muội trở về_con người này bờ ngoài hiền dịu, bên trong lại loài rắn độc không ai lường trước được
 _ai da, thất muội đừng đùa như thế, phận sư tỷ thương muội bao nhiêu muội làm sao biết được sao lại muốn muội đi chứ_ Nguyệt Thư Thư ra vẻ tội nghiệp đưa tay lên gạt nước mắt_thôi bỏ đi muội về là tốt rồi, cha cùng các huynh về rồi đấy mau đến đi, cha muốn gặp muội đấy.
 “Bốp”_một cái tát mát tay in trên mặt Nguyệt Thư Thư, tự nhiên nhìn khuôn mặt của cô ta, Tuyết lại cảm thấy ngứa tay thôi, nghĩ thế nhưng mặt vẫn không cảm xúc “Bốp”_một cái nữa in trên má bên kia
 Nguyệt Thư Thư vì bất ngờ bị gián hai tát ngã vật xuống đất, mắt bắt đầu rươm rướm, trợn trắng mắt nhìn con nha đầu vừa đánh mình, đang cười ngây thơ:
 _ngươi...ngươi dám...thật hỗn xược chờ đó đi_nói đoạn cô ta lại vụt chạy đi, có thể đánh nhưng hãy xem cha sẽ hành hạ ngươi thì vui hơn.

 _..._nhìn bóng dáng kia rời đi Tuyết lại thở dài, chỉ hai cái tát thôi mà, có cần khóc nôn mửa đến thế không. Nàng rời đi về phòng thay bộ trang phục mới, chải lại tóc, châm thêm vài cây trên tóc rồi tới đại sảnh

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Thu Mar 24, 2016 6:18 pm

CHƯƠNG VI:


 _Tiểu thư_một giọng nói nhỏ nhẹ từ ngoài cửa


 _ Ừm vào đi!


 Cánh cửa gỗ vừa mở một cô gái mặc y phục nha hoàn bước vào, trên tay còn bưng thau đồng nhỏ. Tuyết nhìn cô bé, Cửu Nha theo nàng từ nhỏ cũng là nha hoàn thân cận nhất bên cạnh nàng, mỗi ngày chịu không biết bao nhiêu ức hiếp vẫn cam tâm hầu hạ nàng, tính tình thì lại gây thơ, trung thực, với gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đen to tròn, tuy làn da hơi đen nhưng không che được sự đáng yêu trên khuôn mặt kia: “Cửu Nha em mau tới đây!”_nói đoạn đưa tay vẫy nàng lại.


 Cửu Nha vâng lời đặt thau nước xuống vội chạy nhanh lại, khuôn mặt nhỏ lại trở nên lo lắng: “Tiểu thư, người lại bị đánh sao? Ở đâu, em sẽ lấy thuốc bội cho người”_tiểu thư của nàng thường ngày bị nhiều ức hiếp, ngay cả tỷ tỷ cùng muội muội nàng không nở tình máu mủ đánh nàng sống lên chết xuống, mấy ngày trước còn đánh tiểu thư gần chết, sau khi trở về dường như tính tình tiểu thư nàng có chút thay đổi


 _Không cần_ngăn Cửu Nha lại kéo nàng chạy đi lấy thuốc rồi uổn công_ta không sao, em ra ngoài giúp ta mua vài bộ đồ mới màu sắc đơn giản một chút, bất quá thì mua toàn màu trắng đi, với vài cây châm hay dây buộc nữa, số còn lại hay mua gì đó cho mình đi_đưa lọ sứ nhỏ cho nàng, vài ngày trước vì quá rảnh rổi nên tự mày mò chế dược, mấy cọng thảo dược ăn trộm được ở mộc các trong phủ.


 _Tiểu thư đây là..._dù thấp nhưng nàng vẫn là chiến sư cấp 7 của kiếm sư, dù sao nàng cũng có thể nhận ra mùi của dược liệu nha, tiểu thư của nàng biết chớ dược sao?


 _Rảnh rổi thì chơi thôi không cần quan tâm a~, đi đi  nhanh lên_phất tay cho qua chuyện con tiểu nha đầu này bộ dáng lại nhỏ hơn nàng 2 tuổi lại xem mình như là tỷ tỷ nàng, lo lắng lo toan hết mực, có thể vì thế nàng lại cảm thấy tự nhiên hơn rất nhiều.


 _Dạ,à tiểu thư, lục tiểu thư lại dở chứng cáo trạng với lão gia cùng nhị phu nhân rồi, người nên đến đại đường sớm lão gia có vẻ tức giận..._con nha đầu Bạc nhi nịn bợ bát tiểu thư lên mây xanh kia hôm nay lại có lòng tốt nhắc nhở nàng a, không biết nó có ý gì đây, nhưng nếu lần này chịu phạt nữa cơ thể tiểu thư có hay chăng xuống đất.


 _Ai...không lo, bao năm qua ngươi tới hầu hạ ta đã chịu nhiều cực khổ nên bây giờ hay cố gắng hưởng chút sung sướng đi a_đứng dậy bôi chất bột lên mặt khiến khuôn mặt trở nên xấu xí, sau đó phủ tay ra ngoài_nhớ rõ tiểu thư nhu nhược lúc trước của ngươi đã chết khi nô tài đem vức xác đi rồi ta là Nguyệt Hoa Tuyết có thù tất báo, ai chạm vào ta chỉ có con đường chết


 Nhìn bóng dáng nhỏ xa dần mất hút, Cửu Nha mới giật mình gõ lên đầu, tiểu thư của nàng thật sự thay đối sao, như thế thật tốt, chi bằng cứ thay đổi như thế tự bảo hộ mình trong cái thế giới này sẽ tốt hơn không: “tiểu thư nô tì chờ đợi sự thay đổi của người..”_ rồi vội vàng rời nhanh đi theo chỉ thị của tiểu thư


 ............................................................................................................................................................phân cách........................................................................


 Trong căn phòng lớn, gõ mới trụ cột to, gian nhà xếp những cái ghế ngay ngắn trên vị trí cao nhất là một đàn ông trung niên, tóc đã điểm hoa râm, gần 40 nhưng ánh mắt không một chút đờ đẫn theo đó lại là vẻ tinh rảnh như nam tử, làn da ngâm đen bộ đồ đen mộc mạc lại tăng lên vẻ chính sự kiên nghị của ông, đưa mắt hờ hững liếc xuống nữ tử áo vàng bên tay phải đang khóc thút thít trên một nữ nhân có gương mặt đầy phút hậu kia, Nguyệt Dương Phù tỉnh lặng nhìn về hướng khác,


ông không cho rằng nên ồn ào đến thế trong khi đó người nữ trung niên kia lại luôn miệng nói với cái giọng nỉ non: “Lão gia người phải nhất định làm chủ cho tiểu lục chúng ta..”. Vừa mới bước vào cửa thấy một màng này Tuyết lại hừ lạnh, đi thẳng đến hai tay nhẹ đặt thắt lưng khụy nhẹ gối ra dáng chào hỏi. Sau khi Nguyệt Dương Phù phất tay, nàng được đứng dậy tới bên chỗ ngồi của mình, đại sảnh chia làm hai dãy ghế một bên cho nam nhân một bên cho nữ nhân, nhưng không biết được đặt ân gì nàng lại được ngồi cùng các anh nàng trên ghế đầu, nhìn lên Dương Phù bên cạnh ông còn có một cái ghế bỏ trống nhưng vẫn sạch sẽ không chút bụi bẩn nào, theo Tuyết đoán đó là chỗ của mẹ ‘nàng’_Hà Khá Hương, xem ra dù bà ấy chết cũng đã 10 năm nhưng vị trí trong lòng bà trong ông vẫn không thay đổi, nhưng có điều tại sao ông lại lấy thêm vợ a~ hay chỉ là hình thức giả tạo thôi


 _Nguyệt Hoa Tuyết ngươi thật hỗn láo sao ngươi dám đánh tỷ tỷ của mình?_ Dương Phù chưa lên tiếng Nhị phu nhân đã theo lối cũ lên mặt dạy đời, bà ta nghĩ nàng sẽ sợ xanh mặt sau đó là quỳ lạy tha tội, nhưng trái với kì vọng của nàng..


 _thưa mẹ tại sao lại vu oan con? _từ tốn đứng dậy, nhưng trong lòng lại chửi ***chưa đặt mông ngồi xuống đã tới báo án là sao?_nhị nương người nghĩ xem Tuyết nhi nào dám thất lễ với lục tỷ, quý như tỷ ấy đánh đập nhi nữ hằng ngày với lại vài hôm trước lại cố tình tạt nước sôi vào người nhi nữ rồi dùng dao cảnh cáo không được mách với nhị nương cùng cha, người nghĩ xem con nào dám vô lễ với tỷ ấy. 


Nhị nương con biết người là một người hiền đức, con xin người xem xét thật kỉ việc này a, người nói con vô lễ là con vô lễ chỗ nào con thật sự ngu dốt không hiểu dụng ý của người


 _ngươi đã đánh ta, với hai cái tát trên mặt khi ở vườn hoa, đây là bằng chứng_Thư Thư gào lên chỉ tay vào mặt mình, trên khóe miệng còn có ít máu cô ta tự làm mình nặng thêm


 _ai...tỷ tỷ đó không phải đánh loài mũi rất thích hút máu khi gặp trường hợp sức máu quá quyến rủ chúng có thể hút sạch máu người đó, đó là muội giúp tỷ bắt mũi thôi mà (chạng vạng: ở đó cũng có mũi a?)


 _nói dối lồi đuôi ngươi bắt mũi lại đánh hai bên sao_nhị nương cười trừ con xú nữ này còn quá non nớp


 _ờ tại vì đánh thứ nhất trật, thứ hai nó lại bay đi mất_nàng tỉnh bơ nhún vai tỏ vẻ tiếc nuối
 _ngươi...._Thư Thư nghẹn họng, nhưng phút chốc lại trở mặt trở nên ôn hòa_chỉ tại ta trách nhầm muội Tuyết nhi ta xin lỗi


 _Ân không sao, nhưng tỷ tỷ à còn chuyện nàng đem nước sôi dùng thau đồng tạt vào ta, muội lỡ nói ra rồi_chuyện này là có thật bất quá nàng chỉ nói qua lến thôi


 _nói bậy chỉ là một làm gì tới thau đồng_hai người kia chưa nói, bát muội muội đã lên tiếng phản bát lại


 _...._trong lòng cươi khinh, con nhóc này ngây thơ qua nhỉ, tốt thôi xem như ngươi cần giá trị lợi dụng đến khi ta buồn, ngoài mặt lại rưng rưng nước mắt nhìn Dương Phù


 _Lục nhi con làm sai giam vào nhà củi bỏ đói hai ngày_nhìn đứa con gái ông vô tình bỏ rơi bị ức hiếp lửa hận của ông lại đổ dồn về phía ba mẹ con kia, dì nhị phu nhân có vang xin_không nói nhiều ý ta đã quyết, lục nhi vì vội vàng hấp tấp vu oan cho thất nhi, ngay cả hằn ngày lại ức hiếp muội muội mình, lòng dạ như thế há nào lại là rắn rết ngay cả muội muội mình không bỏ qua nhốt nàng vào nhà củi tự kiểm điểm lại bản thân_phất tay lập tứ hạ nhân vào kéo lơ nàng ta ra ngoài.


 _......_Tuyết cúi đầu vai có chút run rẩy, ngồi xuống nghế, thực chất mép môi lại nhếch lên, xem ra người cha này rất có quy tắc a~

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Fri Mar 25, 2016 4:29 pm

CHƯƠNG VII:


 Ngồi trên ghế cuối ngầm mặt xuống đất nhìn mũi chân mình, nhưng bên tai lại nghe tiếng oán trách nỉ non của Nguyệt Thư Thư, hình như trong lòng nàng có chút gì đó....vui mừng...Sau đó mọi chuyện lại diễn ra bình thường, ngồi trên ghế gỗ thoải mái nhâm nhi trà thơm, trên đài gỗ cao Dương Phù vẫn nói thao thao bất tiệt, cùng lắm nàng không cần phiền toái nghe tai này nhảy qua bay mất...đến gần cuối buổi tự nhiên


 _Nguyệt Hoa Tuyết


 _....._uống một ngụm trà chờ nó từ từ trôi xuống cổ họng hết sau đó mới đứng dậy_Dạ_đứng dậy khẽ cuối đầu (trời ạ phong tục phong kiến quá rườm rà)


 _con nghĩ thế nào?


 _....._hửm thế nào là thế nào? lúc nảy có nghe gì đâu


 Bỗng cảm giác ống tay áo bị giật mạnh xuống, liếc mắt nhìn xuống, ghế bên cạnh một nam nhân tóc đen búi gọn trên đầu cài thêm cây châm ngọc Nguyệt Tịch là Tam ca của nàng, đang không hiểu thì hắn lại khẽ nói: “học viện, đi học viện nhập học”


 _Ân, theo ý cha_mỉm cười, trưng ra bộ mặt mong đợi nhìn cha “nàng”


 _Ừm, vậy con nên nhập học vào tuần tới nhưng ta cảnh cáo con phải đạt dù ít hay nhiều phải tới cấp 2 của kiếm sĩ, còn nữa nếu cần thì tới tìm các huynh. Các con nên chuẩn bị nhập học thôi_nói xong ông lại thở dài đứng dậy rời đi


 _......._nhìn Dương Phù rồi đi Tuyết uống xong tách trà sau đó đứng dậy ra ngoài


 _Hừ...là phế vật cộng thêm xấu nữ đâu nhảy ra việc nhập học chứ?
 Giọng nói chanh chua lại phát ra sau lưng, lời nói phát ra miệng thì phải “sạch sẽ” một chút chứ, không dừng lại Tuyết cùng lắm không thích so đo với trẻ nhỏ. Đi lòng vòng phủ ngắm cảnh, phủ thừa tướng khá rộng đường đi thì lại nhiều ngã rẽ, nếu không nhờ trí nhớ của thân thể cô tiểu thư này không biết chính nàng có thoát ra khỏi nơi nay không nữa. Một đoạn dài không biết bất tri bất giác lại đến hoa viên của phủ, Tuyết nhẹ cười xem như nàng có duyên đến nơi này đi, rồi tìm một gốc cây ngồi xuống và giờ thì.........ngủ


 _Nha...muội lười thật_sau gốc cây lại vang lên tiếng trêu chọc


 _...._không nói trong phủ còn có tên nào hay trêu nàng ngoài Nguyệt Phong chứ?_huynh chẳng hay đang tập luyện?_hắn cũng đang trốn Dương Phù đấy sao?


 _nha...nha đầu muội đang làm gì?_Phong lại ngồi xuống bên nàng


 _ngủ_liếc hắn chút sau đó lại nhắm mắt, không ngờ tên này lại là đại ca nàng đấy


 _hay muội quên rồi hả?_đẩy nhẹ cánh tay nàng cười cười, nhưng trong mắt lại có vài ý trêu chọc


 _....._mở mắt nhìn hắn


 _đại ca, thất muội sao lại ngồi đây?


 _Ngâm đệ_Phong nhìn lên lại cười nhẹ với nam tử mới tới


 Tuyết ngẩn đầu nhìn người tới kia, là Nguyệt Ngâm, nhị ca của nàng, hắn khá giống với Nguyệt Tịch họ sinh đôi, nhưng tính cách của Nguyệt Ngâm dường như trầm hơn so với Ngâm Tịch đứng sau hắn.


 _Nhị ca.._gì thì gì, dù sao hắn sẽ giúp nàng thoát khỏi tên Nguyệt Phong này, xong lại bổ nhào vào người hắn, hắn là mĩ nam nha, muốn ăn vụng cũng chẳng sao.


 _Ân, sao nào nha đầu_Nguyệt Ngâm ngồi xuống ôm nàng vào lòng cười cười đưa tay bẹo má nàng_đại ca lại trêu muội rồi


 _nè nè, Nguyệt Ngâm đệ ở đâu ra đạo lý đó a?_Nguyệt Phong bất mãn đứng dậy giành Tuyết khỏi tay Ngâm_Tuyết nhi ngoan, nói xem đại ca có ức hiếp muội


 _Ân_ngật cái rụp ngây thơ, có cơ hội “dìm hàng” tên này mắc kế gì không làm_Nhị ca, muội làm sao đã hứa gì với đại ca?


 _Tuyết nhi_Nguyệt Tịch bước tới nhìn thẳng vào mắt nàng_muội thật sự thay đổi


 _...._vâng không thay đổi chẳng nhẻ muốn nàng chết trong từng ngày hành hạ a, dừ trong kí ức của “Nguyệt Hoa Tuyết” các huynh nàng rất quan tâm nhưng thường ra ngoài để rèn luyện không có thời gian ở trong phủ chăm lo cho nàng vì thế từ nhỏ “nàng” đã thuộc xu hướng nội tâm nhiều hơn mấy phần_vậy huynh thích Tuyết nhi thay đổi hay không?


 _ta.............._đột nhiên muội muội hắn ngẩn mặt hỏi thế có phần khó nói; trong tâm hắn có thật muốn thay đổi hay không, thất muội của bọn hắn từ nhỏ đã ít nói cả nô tì trong phủ cũng ức hiếp được thay đổi trở nên cường hãng thông minh hơn chu toàn cho bản thân chẳng phải tốt sao, nhưng tận sâu trong đáy lòng thì có thật sự muốn............


 Không gian trở nên im lặng, gốc cây rợp bóng, gió thổi vạt áo bay nhanh rối loạn, Tuyết không nói chỉ hừ lạnh rồi rời đi, nàng không nên ỉ lại tình thân của họ dù sao nàng cũng không phải là Nguyệt Hoa Tuyết thật, nếu một ngày họ nhận ra có không đem đao chém nàng......

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
chạng vạng
Học sinh chưa nhận lớp
Giới tính : Nữ
Zodiac : Scorpio
Tổng số bài gửi : 21
Birthday : 24/10/1999
Join date : 14/11/2015
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Wed Mar 30, 2016 3:56 pm

CHƯƠNG VIII: ĐÁNH


Mây bay nước chảy, gió khẽ lay đùa nghịch với những chiếc lá khô, ngồi trên xích đu sau vườn, nhâm nhi tách trà do Cửu Nha pha, mùi hương bốc lên. Hoa Tuyết lười biếng ngắm cảnh đẹp trong vườn tự nhiên nàng cảm thấy thật yên bình, cái đẹp của cây của lá, những vệt nắng chiếu rọi bất quá là cái người trước mặt kia. Chán nản thổi một ngụm hơi trong tách trà:


 _tỷ tỷ hôm nay ngọn gió nào lại đưa người đến đây thế này?


_tiểu thư, lục tiểu thư đến muốn đánh với người_Cửu Nha thật thà không hiểu ý của nàng đành thở dài cúi người nói nhỏ vào tai nàng


_à_làm vẻ nhớ ra đưa ánh mắt sáng rực nhìn Cửu Nha bên cạnh sau đó lại quay sang nhìn tỷ tỷ “nàng”_vậy thì đấu đi, tỷ muốn đấu thế nào?


_...._nhớt mép tự rủa đứa trẻ này quá ngu ngốc_đấu kiếm khí?


_ân_đặt ly trà xuống nhàn nhã, đứng dậy_vậy thì đấu thôi.


_......._nhìn hành động kia của Tuyết khó trách làm Thư Thư giật mình, con người được gọi là phế vật vậy lại muốn đấu với người kiếm sư cấp 7 như nàng, nên nói nàng ta có vấn đề hay muốn chết sớm đây?_được tiểu muội hay là đến bên kia_tay chỉ về một bãi đất trống trong vườn


_ân_quay người đến nơi kia, nàng muốn xem cuối cùng thì Nguyệt Thư Thư năng lực bao nhiêu với dáng điệu người cao hơn trời thế kia


Gió lay động, hương hoa thơm ngát những cánh hoa mỏng manh bị gió quật bay tá lả trên không trung, đưa mắt nhìn cảnh tượng này Tuyết lại thở dài cảnh này đẹp có đpẹ nhưng nó chẳng phải xuất hiện trong những màng tỉ tình của nhân vật “sói ca” cùng “công chúa” sao? Bây giờ ở nơi này có một chút không thích hợp nha


_Tuyết nhi, ta hỏi muội có hay không thật sự muốn đấu, hay chi bằng muội xin lội ta một tiếng thì tỷ muội vẫn là giản hoà, như thế phụ thân cùng mẫu thân không phiền lòng khiên cho người ngoài bàn tán nhà họ Nguyệt tỷ muội không tình thâm_hạt giọng, chất giọng của mỹ nhân có khác hạt giọng dịu dàng liền khiến lòng người nghe chùn xuống như muốn tới ôm thiên hạ vào lòng, bất quá Hoa Tuyết nàng bị miễn dịch với thứ kia
_tỷ tỷ, lâu không thỉnh giáo hôm nay muội muốn thấy thực lực được mọi người ca tụng của tỷ tỷ thân yêu ta, là muội muội tới nay vẫn không quan tâm tỷ thật vô tâm_ngươi chơi giọng trầm ta rơi lệ, đôi bên cũng xứng lắm rồi, vừa nghĩ mắt liền ần ận nước chỉ cần chớp mắt thì lệ như thác sẽ đổ xuống ngay lập tức_nhân tiện xin hãy giúp muội hiểu cái gì là đáng hay không đáng tham gia học viện_đổi giọng chất giọng lạnh băng “kịch” nhiêu đó cũng đủ nên nhanh lên còn trà nóng và bánh ngọt đang chờ nàng


_ta….._cười lạnh nhìn nàng xem ra cô thất muội này đầu đã vào nước, trong là nghĩ thế nhưng ngoài miệng vẫn có chút gì đó ấy náy_ta…ta vậy ta nhường muội ba chiêu


_tỷ tỷ thật tốt……._cười nhẹ, nhìn người trước mặt, để xem hôm nay cô còn giả ngu nữa không.



  Nói đoạn, tay phải giơ lên, tay áo nàng lại vung ra chiếc roi vàng lấp lánh vun nhẹ, mũi roi vàng thuỷ chung nhắm hướng đối phương mà lao tới. Thư Thư giật mình, roi vàng huyễn lực kim, sử dụng roi, kiếm sư trung cấp, đùa chắc một phế vật mới ngày nào bây giờ lại…., tay nhanh chóng mang lá chắn màu xanh trong không khí kết tinh trước mặt, một lớp, rồi hai lớp, ba lớp rồi bốn lớp, bước chân của Thư Thư dần lui lại theo từng màng lá chắn. Nhìn ánh lục trên màng lá chắn, Tuyết cười lạnh, là mộc sao, xem ra muốn giết cô ta cũng hơi khó rồi (Chạng Vạng: *chú thích* huyễn lực ánh lục ngoài tác dụng công kích ngoài ra còn là lá chắn và một tác dụng phụ khác giảm bớt phần vết thương trên cơ thể vật chủ sử dụng có nghĩ có tác dụng trị thương cho người dùng nó, tuy nhiên nó chỉ giúp giảm bớt sự nghiêm trọng của vết thương chứ không hoàn toàn làm chúng biến mất hay chửa lành. Ngoài ra các loại huyễn lực khác cũng có phần phụ khác đến đó mình sẽ nói tiếp ^.^). Roi vàng cứ tiếp tục lao vun vút về phía Thư Thư, bất chấp hay không lá chắn màu lục kia, khí áp, cổ lục lượng rất mạnh khiến người nghẹt thở và người muốn chết còn hơn sống bây giờ là Thư Thư, cổ khí tức khổng lồ đánh dấu cấp bật quá kém cõi của mình và đối phương khiến ả đang hứng chịu. 


“RẮC….RẮC….BANH”_roi vàng chạm mạnh vào lá chắn dừng lại một chút nhả khí tức lá chắn không chịu nổi bắt đầu nức ra từng mảnh, từng mảnh rồi nổ tung thành bột phấn, tiếp đến 4 mảnh chắn sau đó cũng chịu chung số phận, roi vàng khi vượt qua lá chắn lại không có cảm giác hạ sức mà càng ngày một tăng đánh mạnh trên vai Thư Thư làm rách bộ y phục, máu từ vết thương bắt đầu ứa ra, da thịt mịnh màng cũng từ đấy mà lộ hết ra ngoài, không dừng, Tuyết khẽ run cổ tay roi tiếp tục xé rách trang phục của người trước mặt, chẳng phải muốn hành hạ người lắm sao? để xem tỷ tỷ “nàng” hưởng thụ cảm giác đó như thế nào? Không ngờ cảm giác này rất vui nha~.  “Nguyệt Hoa Tuyết”, nàng trước kia vì sợ cái cảm giác bị vứt bỏ, bị con người không chú ý, không yêu thương, vì thế cái gì là đánh cái gì là hành hạ cái gì là phỉ nhổ “nàng” đều không màng, không thèm để ý,cố gắng tỏ vẻ hiền lành hết mực, yêu thương hết mực tất cả mọi thứ, nhu nhược, che dấu thiên phú của mình để tất cả tỷ muội cùng các huynh nàng được “toả sáng”, sau đó thì sao? Cuộc đời “nàng” chết, bị vứt bỏ, cũng không ai quan tâm, nàng uất ức mà chết, sau đó ~ à mà có sau đó không nhỉ? Băng Băng lại xuyên qua trả thù giúp nàng?Thật ra cô ta lại không biết cô ta quá ích kỉ chỉ nghĩ đến bản thân. Bây giờ thì tốt rồi nàng_ Nguyệt Hoa Tuyết phải ở đây thay thế cô ta trả thù còn cô ta thì sao? Chắc đang yên lành hưởng cuộc sống tốt đẹp ở nơi nào đó rồi. Trước giờ Vương Băng Băng nàng căm ghét cái gọi là ngây thơ, thì bây giờ nàng mới hiểu nàng THÙ nó, thù từ trong xương cốt tới huyết mạch. Vừa nghĩ, roi trong tay nàng không dừng lại quất mạnh vào Thư Thư, mọi dòn lại thêm sức, Thư Thư có tránh cũng không được đỡ cũng không xong nàng *(Nguyệt THư Thư) có cảm giác nếu đỡ thì chắc chắng cái mạng nhỏ của mình sẽ không còn. 

Chữ ký của chạng vạng


CHẠNG+_+VẠNG
Tài Sản của chạng vạng

Xem lý lịch thành viên  
Sponsored content
Bài gửiTiêu đề: Re: sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết   Today at 1:39 am

 
 

sủng nghịch thế: ngạo thế Hoa Tuyết

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» Đồ nghề cho dân chơi chảo.
» Triển khai truyền hình 3D trên công nghệ DVB-T2
» HDMI và công nghệ hình ảnh độ nét cao...
» 100% mạng truyền hình cáp chuyển sang công nghệ số trước 2020
» Công nghệ màn hình OLED
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Truyện 12 chòm sao :: Lớp học văn :: Gian các truyện thuộc thể loại khác :: Fiction Khác-