Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng NhậpShop

Visitor messages | Lý lịch | Statistics | Friends | Contact | Tài sản

1 Messages from 1 on 1

  Trang 1 trong tổng số 1 trang
  1. avatar
    Mon May 26, 2014 7:11 pm
    Message by ♥Smile♥ - Beta cho ta đi
    Hiện tại




    “Này Anna… Rốt cuộc thì cảm xúc thật của cậu, cậu đã cất nó ở đâu rồi? Sự ra đi đó là vì cái gì? Đến giờ tôi vẫn không thể nào hiểu được suy nghĩ của cậu”.
     
    Lạ thật! Dường như lúc nào cậu cũng vui vẻ nhỉ? Ngay cả khi cầm bài kiểm tra cùng với số điểm rất “nghèo”
     



    Một tháng trước, ngày 20 tháng 8


     
    Những ngày bình thường thoáng trôi qua. Tôi chẳng có gì để luyến tiếc. Vì hôm qua, hôm nay và ngày mai, vẫn sẽ không có gì thay đổi. Khi tôi bước vào lớp, người tôi gặp đầu tiên là cậu – người ngồi trên bàn đơn, kê phía góc lớp, nơi mà không ai để ý đến sự xuất hiện của cậu. Giọng nói tinh nghịch ấy vang lên kèm theo đó là nụ cười tươi rói.
     
    “Chào buổi sáng!”
     
    Tôi không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu. Cậu vẫn cười. Cậu đã quá quen với cử chỉ lạnh lùng, thờ ơ này của tôi rồi, nên nó sẽ không khiến cậu cảm thấy khó chịu, hoặc giống như bị làm lơ.
     
    Tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu. Giáo viên bước vào, trên tay cô là sấp giấy.
     
    Lớp trưởng đặt lên bàn tôi một tờ giấy với con số 10 tròn trĩnh viết bằng mực đỏ. Chỉ là con số vô nghĩ, trống rỗng, chẳng nói lên được điều gì. Tôi cau mày, vò nát tờ giấy lại rồi vứt đi trước sự ngỡ ngàng của các thành viên trong lớp.
     
    Tôi đưa mắt liếc sang bên cậu thì gặp ánh mắt tò mò của cậu đang nhìn chằm chằm vào tôi. Cậu cười ngượng ngùng vì số điểm không được cao.
     
    Tiết học trôi qua một cách nhàm chán, trong khi cậu lại hí húi cắt cắt cái gì đó, trông có vẻ khá là thú vị. Tôi liên tục ngáp và vươn vai. Cơn buồn ngủ khiến mí mắt của tôi nặng trĩu, không thể nào tập trung nghe giảng được.
     
    Một lần nữa, tiếng chuông ấy lại vang lên, làm gián đoạn bài giảng tẻ nhạt. Cùng lúc đó, cậu cầm một con hạc đặt lên bàn tôi. Trên cánh của con hạc là con số 10. Tôi chợt nhận ra đó là bài kiểm tra mà tôi đã vò nát. Cậu đã nhặt lên và gấp nó.
     
    Hy vọng con hạc này sẽ làm cậu hết buồn nhé – Đôi mắt cậu híp lại. Lại cười sao?
      
    Tôi  cầm và ngắm nghía con hạc. Vậy ra là cả giờ học cậu ngồi làm cái này. Có thể nó là một trong những lý do khiến điểm số của cậu “nghèo” như vậy. Cậu luôn muốn như vậy, luôn muốn làm tôi vui?
     
     
    Ngày nối ngày
     
    Tôi đứng trên sân thượng ngắm ánh hoàng hôn. Cơn gió cuối mùa hạ phảng qua. Dù khá muộn nhưng cái nóng của mùa hè vẫn chưa dứt. Từng giọt mồ hôi trên trán chảy xuống khuôn mặt không chút biểu cảm của tôi. Chiếc áo sơ mi cũng ướt đẫm.
     
    Sân trường vắng tanh. Học sinh dường như đã ra về hết.
     
    Tôi liếc chiếc đồng hồ đeo tay rồi rời khỏi sân thượng. Đi qua lớp học, cửa vẫn mở. Tôi thấy cậu ngồi đó. Từng giọt nước mắt long lanh lăn xuống từ đôi mắt biết cười kia. Tôi đừng hình.
     
     Cậu đang nghĩ gì vậy? Cậu đang buồn gì thế? Có cái gì có thể khiến cậu buồn sao?
     
    Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi cùng những dấu hỏi chấm.
     
    Sự lạnh lùng, thờ ơ, ích kỷ, kiêu ngạo của tôi cũng không làm cậu khóc. Tôi muốn chạy thật nhanh tới và hỏi cậu. Nhưng có cái gì đó giữ chân tôi lại. Tôi chỉ biết đứng trời trồng đằng sau cửa lớp.
     
    Cậu đưa tay, lau nước mắt rồi đừng dậy. Tôi giật mình, lùi lại phía sau và chạy thẳng một mạch ra khỏi cổng trường.
     
    Tôi đứng nhìn lớp học vài giây rồi quay đi
     

     
    Ngày qua ngày… Rồi một tuần ngắn ngủi qua đi
     
    Hôm nay cậu vẫn nghỉ. Tự nhiên tôi cảm thấy khó chịu.
     
    Không khí trong lớp hôm nay ảm đạm, không ồn ào, náo nhiệt như trước. Có vài người cúi gằm mặt xuống, những người khác ôm nhau khóc, trên tay là bó hoa cúc trắng. Tôi đã nhận ra được điều gì đó. Sự biến mất của cậu… Nụ cười, giọng nói của cậu, cứ ám ảnh lấy tôi. Khuôn mặt tôi trở nên sợ hại. Cậu – người ngồi bàn kế bên tôi cùng với nụ cười ngày nào đã biến mất.
     
    Hôm nay khác với ngày hôm qua và cả ngày mai nữa
     




    Hiện tại
     




    Tôi thấy hối hận… Giá trước đây tôi không lạnh lùng, thờ ơ với cậu... Cái chết của câu như nói với tôi rằng:
     
    “Cậu là một tên ngốc với trái tim lạnh giá"
  Trang 1 trong tổng số 1 trang
reading
avatar
Rank: Học sinh nhà Lửa
Học sinh nhà Lửa
reading friends
avatar
libraboy

Offline Offline
avatar
nqvinh1412

Offline Offline
avatar
yoohaney

Offline Offline
avatar
Lisan

Offline Offline
avatar
oOSóiNâuOo

Offline Offline
Yubj Tran

Offline Offline
avatar
demi.spark

Offline Offline
See all friends (37)